Ngày 5 tháng 6 năm 1911, khi xuống
tầu Đô đốc La-tút-xơ Tơ-rê-vin làm phụ bếp để ra nước ngoài t́m đường
cứu dân, cứu nước, ngoài chút kiến thức học được ở nhà trường và đôi bàn
tay sẵn sàng làm đủ nghề "miễn là lương thiện" để sống và hoạt động,
hành trang của anh thanh niên Nguyễn Tất Thành chỉ là ḷng yêu nước và
yêu thương con người sâu sắc; Hành trang giản dị ấy, nhưng lại là kết
tinh của truyền thống hàng ngàn năm dựng nước và giữ nước của dân tộc
ta, được bổ sung bằng mồ hôi và máu của những phu Cửa Rào, phu đồn điền
cao su Lộc Ninh, của hàng loạt những sĩ phu đă bỏ ḿnh v́ nước trong
cuộc kháng chiến chống Pháp đầu thế kỷ; truyền thống ấy có lời hát ru
của bà, có làn điệu ngọt ngào, da diết của dân ca xứ Nghệ... Tất cả sâu
lắng trong ḷng Anh, được chính Anh bổ sung, nâng cao và hoàn thiện suốt
đời, trở thành ḷng nhân ái bao la Hồ Chí Minh.
Nghiên cứu chủ nghĩa Mác-Lênin và
đặc biệt là nhận thức từ thực tiễn đấu tranh của các dân tộc, có dịp so
sánh những người Pháp ở Pháp với những tên thực dân Pháp ở Đông Dương,
hoà ḿnh vào cuộc sống của những người lao khổ ở khu Hắc Lem, thành phố
Niu oóc... Hồ Chí Minh đă rút ra kết luận quan trọng: Trên đời này có
hai hạng người: Người thiện và người ác, hai thứ việc: việc chính và
việc tà. Trải qua quá tŕnh 10 năm t́m ṭi, khảo nghiệm, năm 1920 khi
bắt gặp chủ nghĩa Mác Lênin, Hồ Chí Minh đă t́m thấy ở đây con đường
giải phóng dân tộc, t́m thấy cái cẩm nang để giải phóng triệt để con
người. Đó là độc lập gắn liền với chủ nghĩa xă hội. Bởi theo Người, t́nh
yêu thương con người không thể chung chung, tŕu tượng, mà thiết thực,
cụ thể, trước hết giành cho người mất nước, người cùng khổ, chính v́
vậy, Người giành cả cuộc đời Người để lo giải phóng cho dân tộc, đấu
tranh cho con người thoát khỏi áp bức, bất công. Người tâm sự: "Cả đời
tôi chỉ có một mục đích, là phấn đấu cho quyền lợi của Tổ quốc, và hạnh
phúc của quốc dân; Những khi tôi phải ẩn nấp nơi núi non, hoặc ra vào
chốn tù tội, xông pha sự hiểm nghèo, là v́ mục đích đó" .
Với Hồ Chí Minh, t́nh yêu thương
con người là không biên giới. Trước hết, Người lo cho dân tộc của Người
và sau đó, Người lo cho tất cả những kiếp người trên hành tinh c̣n bị
đoạ đầy, đau khổ, bởi v́: "Họ là thân thích ruột già, công nông thế giới
đều là anh em".
Tư tưởng yêu thương con người được
Hồ Chí Minh nêu lên và vận động mọi người cùng thực hiện suốt cả cuộc
đời. Cho tới trước lúc đi xa, trong lời Di chúc, khi để lại: "muôn vàn
t́nh thân yêu cho toàn dân, toàn Đảng, cho toàn thể bộ đội, cho các cháu
thanh niên và nhi đồng", và "gửi lời chào thân ái đến các đồng chí, các
bầu bạn và các cháu thanh niên, nhi đồng quốc tế". Người vẫn ân cần nhắc
nhở toàn Đảng phải tiếp tục chăm lo cho con người. Trước hết là những
người đă hy sinh một phần xương máu cho công cuộc kháng chiến, là cha mẹ
vợ con thương binh, liệt sĩ, là bà con nông dân, là thanh niên, phụ
nữ... lo cho hiện tại, lo đào tạo cho tương lai; Ngay cả "với những nạn
nhân của chế độ cũ như: trộm cắp, gái điếm, cờ bạc, buôn lậu... th́ nhà
nước phải vừa giáo dục, vừa dùng pháp luật để cải tạo họ, giúp họ trở
nên những người lao động lương thiện".
T́nh yêu thương con người của Bác
Hồ là rất cụ thể, từ việc to như lo giải phóng cho con người, khuyến
khích: "phần tốt ở mỗi con người nẩy nở như hoa mùa xuân, và phần xấu bị
mất dần đi", đến việc chăm lo từng con người cụ thể, không chỉ: Lụa tặng
cụ già, sữa tặng bà mẹ sinh ba, mà là từng bát cơm, manh áo, từ chỗ ở,
việc làm để an cư, lạc nghiệp đến tương cà mắm muối hàng ngày cho nhân
dân. Bác lo cho cả dân tộc và chăm lo cho từng chiến sĩ bảo vệ, phục vụ
quanh Người. Theo Bác: Yêu thương con người là phải tôn trọng, quư trọng
con người. Bác đánh giá cao vai tṛ của nhân dân: "Trong bầu trời không
ǵ quư bằng nhân dân". Bác tôn trọng từ các nhà khoa học, các bậc hiền
tài cho tới những người lao công quét rác, bởi theo Bác, từ Chủ tịch
nước tới người lao động b́nh thường, nếu hoàn thành tốt nhiệm vụ, đều
được coi trọng, đều vẻ vang như nhau. Theo Bác, Yêu thương con người là
phải sống với nhau có t́nh, có nghĩa. Năm 1968, khi làm việc với cán bộ
Ban tuyên huấn Trung ương về việc xuất bản sách "Người tốt, việc tốt",
nhằm tuyên truyền sâu rộng những gương điển h́nh tiên tiến trong lao
động sản xuất, trong ứng xử giữa những con người, Bác Hồ đă nhắc nhở:
"Hiểu chủ nghĩa Mác-Lênin là phải sống với nhau có t́nh, có nghĩa. Nếu
thuộc bao nhiêu sách mà sống không có t́nh, có nghĩa th́ sao gọi là hiểu
chủ nghĩa Mác-Lênin được".
Yêu thương con người vận dụng vào
trong Đảng, trong tổ chức là phải "có t́nh đồng chí thương yêu lẫn
nhau". Đồng chí Vũ Kỳ, Thư kư riêng của Bác kể lại: Vào dịp tháng 5 các
năm 1966, 1968, 1969, Bác đều cho mang bản Di chúc đă viết năm 1965 ra
để bổ sung, sửa chữa. Năm 1966, bên cạnh câu đă đánh máy từ năm 1965:
"Trong Đảng thực hành dân chủ rộng răi, thường xuyên nghiêm chỉnh tự phê
b́nh và phê b́nh là cách tốt nhất để củng cố và phát triển sự đoàn kết
và thống nhất của Đảng", Bác ghi thêm vào cùng ḍng câu: "Phải có t́nh
đồng chí thương yêu lẫn nhau". Chỉ một ḍng này thôi, cho thấy sự trăn
trở của Người về việc không ngừng rèn luyện đạo đức cho mỗi cán bộ, đảng
viên. Trong bản tự tay đánh máy năm 1965, Bác gạch chân 5 chữ: Tự phê
b́nh và phê b́nh. Song dường như việc nhấn mạnh, kể cả đặt chữ tự phê
b́nh lên trước phê b́nh chưa làm Người yên tâm, nên năm 1966 Người bổ
sung thêm câu: phải có t́nh đồng chí thương yêu lẫn nhau. Đây chính là
đ̣i hỏi xác định động cơ, hay nói chính xác hơn là cái Tâm của người phê
b́nh. Bởi khi phê b́nh nhau, cần đúng lúc đúng chỗ đă khó, song mục đích
phê b́nh để giúp đỡ nhau tiến bộ mới quan trọng hơn, cái vũ khí phê b́nh
ấy phải trở thành văn hoá phê b́nh, chứ không phải là cớ để sát phạt,
bới móc nhau.
Yêu thương con người là một trong
bốn chuẩn mực đạo đức Hồ Chí Minh. Các nhà đạo đức học, các nhà khoa học
nghiên cứu về tư tưởng Hồ Chí Minh đồng thuận như vậy. Trong 4 chuẩn mực
ấy (Trung với nước, hiếu với dân; yêu thương con người; cần kiệm liêm
chính, chí công vô tư; tinh thần quốc tế trong sáng) không chuẩn mực nào
có thể xem nhẹ, v́ cả 4 chuẩn mực ấy là tiêu chí để đánh giá con người
mới, con người mang dấu ấn đạo đức Hồ Chí Minh.
Tháng 5 này nhớ về Người, ôn lại
những lời Người dạy về Đạo đức, đặc biệt soi vào tấm gương đạo đức của
Người, vị lănh tụ suốt đời tôn trọng nguyên tắc: "Nói th́ phải làm", mỗi
người chúng ta càng thêm nhớ Bác, càng cố gắng thiết thực làm theo lời
Bác dạy. Mọi người, mọi nhà, mọi cấp, mọi ngành ai ai cũng khuyến khích
cho sự nẩy nở phần thiện vốn có ở mỗi con người và chung tay đẩy lùi
phần ác cũng luôn ŕnh rập quanh ta - đó chính là thực hiện chuẩn mực
yêu thương con người - nét đẹp vĩnh hằng của Đạo đức Hồ Chí Minh.